Những nốt Lặng của riêng ta

Lặng
Cuộc sống sẽ thật trọn vẹn nếu con người ta có những nốt “Lặng”. Nốt lặng để biết được chúng ta đang bỏ lỡ điều gì của cuộc sống. Nốt lặng để chúng ta nhìn lại mình. Ta đang đứng ở đâu, ta đã làm được gì và ta cố gắng vì cái gì. Nốt lặng để ta biết trái tim ta lệch nhịp vì ai đó. Và lặng để ta là chính mình.
***
Mỗi con người, ai ai cũng có những khoảng lặng cho riêng mình. Ai ai cũng có những nỗi đau giấu kín mà ngay đến cả tri kỷ cũng không thể tâm sự được. Và có những ngày như thế, có những ngày mà bỗng nhiên ta không còn là chính mình nữa. Không còn ý chí chiến đấu với cuộc sống nữa. Và ta quyết định thả trôi nó trong một khoảnh khắc nào đấy...
Có những ngày,mà khi thức dậy vào lúc bình minh ta không còn cảm thấy hứng khởi, không còn cảm thấy cơ thể mình tràn ngập năng lượng cho một sự khởi đầu mới...

Có những ngày mà ta chỉ muốn một mình, lang thang khắp đường phố Hà Nội, thả nỗi nhớ đi hoang về một bóng hình nào đó trong quá khứ...

Cũng có những ngày ta để mặc cho những cơn mưa xối xả tát vào mình. Dù biết là đau rát, nhưng ta vẫn mặc kệ. Chỉ để cho những hạt mưa mát lạnh ấy làm ta tỉnh lại..
Rồi lại có những ngày ta cuộn tròn trong chăn như một con mèo lười biếng, chỉ để trốn tránh nỗi buồn…

Hay có những khi ta cứ đi lang thang vô định, chẳng biết đích đến là đâu, cứ đi như một kẻ bơ vơ, lạc lõng giữa dòng đời xuôi ngược.

Có những ngày, ta cắm rễ góc cà phê quen đó chỉ để ngắm nhìn dòng người qua lại mà không muốn suy nghĩ gì. Hay là thử không cho đường vào loại cà phê mình hay uống để xem nó đắng đến cỡ nào.

Có những hôm, ta ngồi lì ở bến xe buýt mà không biết bắt chuyến nào? Và sẽ đi về đâu? Thế là ta đành ngồi nhìn từng chiếc xe buýt lướt qua trước mặt...

Có những ngày ,ta nằm nghe nhạc một mình, chợt nghĩ về ai đó, nhớ lại những kỷ niệm đẹp mà lòng nhói đau, nhưng cũng hạnh phúc biết nhường nào…

Rồi có những hôm, ta ngồi cả ngày để ngốn một cuốn tiểu thuyết ngôn tình và thầm tưởng tượng về anh chàng trong tương lai của mình...

Cũng có khi ta ngồi một mình ở ban công, ngắm cuộc sống, bầu trời về khuya mà cảm thấy cuộc sống thật tĩnh lặng...
Ngẫm
tháng 12 11, 2016

Menu

Thư Mục

Xem Nhiều